“Học tài thi phận” câu nói đó dường như thật chính xác khi vận vào số phận của cậu học trò ngèo Đặng Văn Kiện (xóm Hồng Lĩnh- Nhân Thành-Yên Thành-Nghệ An). Ba năm liền là học sinh giỏi vậy mà khi thi đại học vận may đã không mỉm cười với Kiện. Không nhụt chí Kiện quyết tâm thi lại lần 2 với khát vọng vươn lên thoát khỏi cảnh nghèo khó, và cuối cùng cậu học trò nghèo đã thi đậu vào trường CĐSP Hà Nam( khoa công tác xã hội). Là con út trong gia đình có tới 5 anh chị em nghèo khó, bố mẹ đều là nông dân lại đã ngoài 60, thường xuyên đau yếu nên Kiện luôn ý thức được cần phải nổ lực như thế nào để thoát khỏi cảnh nghèo . Vì vậy cậu sinh viên này đã chăm chỉ học tập không những thế còn tích cực tham gia vào nhiều hoạt động vì cộng đồng xã hội của trường, lớp tổ chức.
Tưởng đâu từ nay Kiện chỉ việc cố gắng học tập phấn đấu cho tương lai, nhưng số phận thật trớ trêu như muốn thử thách chàng trai giàu nghị lực này.
Một năm trở lại đây, Kiện hay cảm thấy tức ngực, khó thở, nhất là sau những lúc vận động mạnh. Được bạn bè khuyên bảo, Kiện đã đi khám ở Bệnh viện đa khoa tình Hà Nam và được các bác sĩ ở đây chẩn đoàn là bị Hở van tim, cần phải phẫu thuật sớm mới giữ được tính mạng. Không tin vào kết quả đó, Kiện đã lặn lội lên Hà Nội để khám lại một lần nữa, mong rằng kết quả chẩn đoán kia là sai.
Lần này, được GS-TS Nguyễn Lân Việt – Viện trưởng viện Tim mạch bệnh viện Bạch Mai trực tiếp hội chẩn, Kiện đã phải chấp nhận sự thật trớ trêu dành cho mình. Cậu phải phẫu thuật và chi phí không dưới 100 triệu đồng. Cầm bệnh án trên tay, cậu học sinh nghèo quê lúa không khỏi chạnh lòng khi nghĩ đến cha mẹ già: “100 triệu thì lấy đâu ra?”.
Chính vì thương bố mẹ nên Kiện đã âm thầm chịu đựng bênh tật một mình, giấu không cho ai biết. Một mình tự chống chọi đấu tranh với những cơn khó thở vào mỗi đêm, với những nỗi đau về tinh thần mà không biết chia sẻ với ai. Kiện vẫn cố gắng đến lớp đều đặn cho dù khi nào cũng về nửa buổi vì cơn đau hành hạ. Cho tới lúc không thể chịu đựng được nữa Kiện mới nói với cô bạn thân của mình đang học ở Thành phố Hồ Chí Minh. Phượng (cô bạn thân của Kiện) rơm rớm nước mắt khi kể cho tôi nghe về Kiện “ Cậu ấy đã phấn đấu nhiều lắm chị , vậy mà giờ lại gặp căn bệnh quái ác này. Kiện là người nghị lực lắm , có lẽ đau đớn đến không chịu nỗi mới gọi điện cho em kêu đau như thế”. Gọi điện cho Kiện, thật lạ cậu ấy chào tôi bằng một giọng cười dù hơi yếu ớt. Dù đang bệnh tật nhưng Kiện vẫn cố gắng ở lại để thi cuối kì và tham gia nốt các hoạt động xã hội còn giang dở . Tôi thắc mắc “ sao không về nhà nghỉ đi ,bệnh tật thế còn thi cử , công tác xã hội gì cho mệt” Kiện lại cười “ mình sống ngày nào thì ngày đó phải thật ý nghĩa, này mai không biết ra sao nhưng ngày hôm nay nhất định phải sống hết mình” Hơi thở cậu ấy gấp gáp trong máy điện thoại! Một cơn đau kéo tới… Kiện hẹn tôi hôm sau nói chuyện tiếp. Tôi tắt điện thoại chợt thấy trong lòng mình nhói đau khi hình ảnh cậu sinh viên nghèo giàu nghị lực đang đau đớn lên cơn đau tim trong căn phòng trọ ở Hà Nam.Còn các bạn, các bạn nghĩ gì? Tôi không biết chính xác, nhưng tôi biết các bạn có tấm lòng trắc ẩn của một con người khi nghe câu chuyện của Kiện.

Nhìn tấm hình này,ít ai biết được Kiện đang đối mặt với căn bệnh quái ác từng ngày.
Trên đây là bài viết về bạn Đặng Văn Kiện của bạn Nguyễn Thị Hà-SV khoa Báo chí trường ĐH Khoa học Xã Hội và Nhân Văn Tp Hồ Chí Minh.
Về hoàn cảnh của bạn Kiện, chắc anh chị em trên diễn đàn cũng đã biết qua Topic "Cần những tấm lòng hảo tâm" của bạn HoangDung_ptit.
http://nguoiyenthanh.com/diendan/sho...0&postcount=17
http://nguoiyenthanh.com/diendan/sho...7&postcount=22
Hiện tại, bạn bè và thầy cô lớp 12a6 Yên Thành 2 khoá 39 cũng như lớp Cao Đẳng Công Tác Xã hội trường CĐSP Hà Nam đang tổ chức vận động quyên góp từ nhiều nguồn để giúp đỡ Kiện được lên bàn mổ.
Thay mặt Đội Tình Nguyện diễn đàn Người Yên Thành, xin phát động phong trào quyên góp giúp đỡ người con quê lúa vượt qua hoạn nạn này.
Mọi đóng góp xin gửi trực tiếp về gia đình của Kiện theo địa chỉ: |
- 17/11/2010 - Nỗi khổ của người đàn ông 'da cóc'
- 28/05/2010 - Xót xa trước tai nạn bỏng của bé 11 tháng tuổi
- 04/11/2009 - “Ngày mai em lên bàn mổ, bố mẹ rồi biết lấy gì đây mà trả nợ”
- 06/10/2009 - Em muốn được đến trường
- 17/07/2009 - Xin hãy cứu lấy em dù chỉ là một lần!
- 13/06/2009 - Nỗi đau người mẹ và đứa con tật nguyền
- 12/06/2009 - Đi bắt ốc, 4 học sinh chết thương tâm
- 23/05/2009 - Quê lúa Yên Thành-Nghệ An: Chiều tang thương
- 13/04/2009 - "Tôi sẵn sàng hiến cả 2 quả thận, chỉ mong con được sống…"
- 30/03/2009 - Đi bắt ốc, 4 học sinh chết thương tâm




COMMENTS
Tối nào trước khi đi ngủ tôi cũng muốn gọi điện hổi xem hôm nay sức khỏe của K thế nào. Có hôm 2 đứa đang nói chuyện thì tôi bỗng nghe giọng nói của K nhỏ dần, hơi thở gấp gáp…Tôi chưa kịp có phản ứng gì thì nghe K thì thào trong điện thoại: Xin lỗi P! K lại lên cơn đau rồi…và tắt máy…Đã nhiều lần K làm cho chúng tôi đứng tim vì những cơn đau bất ngờ như vậy…Những lúc đó chúng tôi vừa lo, vừa thương bạn nhưng chỉ biết cầu nguyện cho cơn đau nhanh dứt đừng hành hạ K nữa!!!
Tối nay vẫn như thường lệ, tôi lại gọi điện cho người bạn thân của mình và nóng lòng muốn biết hôm nay cậu ấy như thế nào, nhất là khi nghe Kiện nói vừa về nhà được mấy hôm nhưng hôm nay lại phải trở ra Hà Nam vì có việc quan trọng, K không nói là đi tái khám và tôi dù rất muốn biết nhưng lại không dám hỏi sợ làm bạn buồn rồi suy nghĩ…Khi nghe tôi hỏi những câu hỏi quen thuộc hàng ngày rằng hôm nay K thế nào? Có khỏe không? Có bị lên cơn đau không? Có ăn uống được gì không…??? Thì bỗng dưng nghe K òa khóc trong điện thoại như một đứa trẻ con…Tôi bắt đầu hoang mang và lo sợ…cố kìm nén, cố trấn tĩnh để cất tiếng hỏi K: Có chuyện gì kể cho P nghe đi K! Đừng làm P sợ…Phải một lúc lâu K mới nói được với tôi qua dòng nước mắt: P ơi! K phải làm sao đây? K phải làm sao đây khi bác sĩ nói K không còn nhiều thời gian nữa? Về nhà được mấy ngày nhưng K đau quá không chịu được, cứ mỗi lần uống thuốc dứt cơn vào là lại bị nôn ra hết, mặc dù rất lo sợ nhưng K cũng làm liều đi tái khám xem sao? Và K như không còn tin vào tai mình nữa khi nghe bác sĩ bảo thời gian gấp lắm rồi, tim Kiện đã to lên, nếu không phẫu thuật ngay thì…P ơi! Giờ K phải làm sao đây? Không thể như thế được, K còn nhiều điều muốn làm lắm P à! K còn muốn đi học, dù có sống được một ngày K cũng không bỏ học đâu P ơi! K còn nhiều việc đã đặt ra mà chưa có thời gian để làm, có nhiều dự định đã lên kế hoạch mà chưa có thời gian thực hiện, còn nhiều chương trình từ thiện K muốn tham gia, còn nhiều nỗi lòng cần được K tư vấn, giúp đỡ để vượt qua khó khăn, khủng hoảng tinh thần, còn nhiều tấm lòng K muốn được đáp trả… K còn phải báo hiếu cha mẹ, báo ơn thầy cô, bạn bè và tất cả mọi người đã vì K và giúp đỡ K… K còn nhiều tham vọng lắm, còn nhiều ước mơ lắm P ơi! K không thể bỏ cuộc như thế được, xin đừng bắt K phải bỏ cuộc như thế mà!!! K không cam lòng đâu…Sao cuộc đời lại nỡ phũ phàng với K như thế này hả P? K có làm gì sai đâu? K cũng là con người mà, K cũng có quyền được sống, được ước mơ, được giúp đời mà…Tại sao lại như vậy? Giờ K phải làm sao đây???...K đã nói rất nhiều như chưa bao giờ được nói và như sợ sau này không còn cơ hội để nói lên những nỗi lòng, những mong muốn, những ước mơ của mình nữa… Và cứ mỗi lần K hỏi tôi: K phải làm sao đây? Là mỗi lần trái tim tôi đau thắt…Nếu như giờ có một điều ước thì tôi ước sẽ trả lời được câu hỏi đó của K…Nhưng cổ tôi nghẹn đắng không thốt nên lời…Và tôi thật sự bất lực trước câu hỏi của cậu ấy… K ơi! Mình phải làm sao đây? Phải làm gì để giúp bạn bây giờ??? Mọi người ơi! Chúng ta phải làm sao bây giờ???
Tôi xin mọi người hãy lắng nghe bạn tôi nói! Dù chỉ một lần thôi cũng được… Những lời nói đó là những giọt nước mắt chảy ra từ một trái tim đang rỉ máu và đang rất cần những trái tim ấm áp, yêu thương, cao cả của chúng ta sưởi ấm…Chính tôi đã được nghe những lời nói đó trong nước mắt của người bạn tôi và giờ đây tôi lại viết những lời đau khổ đó trong nước mắt của chính mình…Tôi không đủ can đảm để hỏi thời gian đó là bao nhiêu?...Vì tôi sợ khi nghe câu hỏi đó bạn tôi sẽ không bao giờ ngừng khóc được...Bạn thân ơi! Xin đừng khóc nữa! Hãy cười lên để đón những nhận những tấm lòng, những nụ cười, những niềm tin và hy vọng mà mọi người sẽ đem đến cho bạn! Mọi người ơi! Xin đừng khóc nữa! Hãy cười lên để tiếp thêm sức mạnh, để tiếp tục thắp sáng hơn nữa ngọn lửa niềm tin và hy vọng cho K.Và tôi ơi! Xin đừng khóc nữa!!!...
Tối nào trước khi đi ngủ tôi cũng muốn gọi điện hổi xem hôm nay sức khỏe của K thế nào. Có hôm 2 đứa đang nói chuyện thì tôi bỗng nghe giọng nói của K nhỏ dần, hơi thở gấp gáp…Tôi chưa kịp có phản ứng gì thì nghe K thì thào trong điện thoại: Xin lỗi P! K lại lên cơn đau rồi…và tắt máy…Đã nhiều lần K làm cho chúng tôi đứng tim vì những cơn đau bất ngờ như vậy…Những lúc đó chúng tôi vừa lo, vừa thương bạn nhưng chỉ biết cầu nguyện cho cơn đau nhanh dứt đừng hành hạ K nữa!!!
Tối nay vẫn như thường lệ, tôi lại gọi điện cho người bạn thân của mình và nóng lòng muốn biết hôm nay cậu ấy như thế nào, nhất là khi nghe Kiện nói vừa về nhà được mấy hôm nhưng hôm nay lại phải trở ra Hà Nam vì có việc quan trọng, K không nói là đi tái khám và tôi dù rất muốn biết nhưng lại không dám hỏi sợ làm bạn buồn rồi suy nghĩ…Khi nghe tôi hỏi những câu hỏi quen thuộc hàng ngày rằng hôm nay K thế nào? Có khỏe không? Có bị lên cơn đau không? Có ăn uống được gì không…??? Thì bỗng dưng nghe K òa khóc trong điện thoại như một đứa trẻ con…Tôi bắt đầu hoang mang và lo sợ…cố kìm nén, cố trấn tĩnh để cất tiếng hỏi K: Có chuyện gì kể cho P nghe đi K! Đừng làm P sợ…Phải một lúc lâu K mới nói được với tôi qua dòng nước mắt: P ơi! K phải làm sao đây? K phải làm sao đây khi bác sĩ nói K không còn nhiều thời gian nữa? Về nhà được mấy ngày nhưng K đau quá không chịu được, cứ mỗi lần uống thuốc dứt cơn vào là lại bị nôn ra hết, mặc dù rất lo sợ nhưng K cũng làm liều đi tái khám xem sao? Và K như không còn tin vào tai mình nữa khi nghe bác sĩ bảo thời gian gấp lắm rồi, tim Kiện đã to lên, nếu không phẫu thuật ngay thì…P ơi! Giờ K phải làm sao đây? Không thể như thế được, K còn nhiều điều muốn làm lắm P à! K còn muốn đi học, dù có sống được một ngày K cũng không bỏ học đâu P ơi! K còn nhiều việc đã đặt ra mà chưa có thời gian để làm, có nhiều dự định đã lên kế hoạch mà chưa có thời gian thực hiện, còn nhiều chương trình từ thiện K muốn tham gia, còn nhiều nỗi lòng cần được K tư vấn, giúp đỡ để vượt qua khó khăn, khủng hoảng tinh thần, còn nhiều tấm lòng K muốn được đáp trả… K còn phải báo hiếu cha mẹ, báo ơn thầy cô, bạn bè và tất cả mọi người đã vì K và giúp đỡ K… K còn nhiều tham vọng lắm, còn nhiều ước mơ lắm P ơi! K không thể bỏ cuộc như thế được, xin đừng bắt K phải bỏ cuộc như thế mà!!! K không cam lòng đâu…Sao cuộc đời lại nỡ phũ phàng với K như thế này hả P? K có làm gì sai đâu? K cũng là con người mà, K cũng có quyền được sống, được ước mơ, được giúp đời mà…Tại sao lại như vậy? Giờ K phải làm sao đây???...K đã nói rất nhiều như chưa bao giờ được nói và như sợ sau này không còn cơ hội để nói lên những nỗi lòng, những mong muốn, những ước mơ của mình nữa… Và cứ mỗi lần K hỏi tôi: K phải làm sao đây? Là mỗi lần trái tim tôi đau thắt…Nếu như giờ có một điều ước thì tôi ước sẽ trả lời được câu hỏi đó của K…Nhưng cổ tôi nghẹn đắng không thốt nên lời…Và tôi thật sự bất lực trước câu hỏi của cậu ấy… K ơi! Mình phải làm sao đây? Phải làm gì để giúp bạn bây giờ??? Mọi người ơi! Chúng ta phải làm sao bây giờ???
Tôi xin mọi người hãy lắng nghe bạn tôi nói! Dù chỉ một lần thôi cũng được… Những lời nói đó là những giọt nước mắt chảy ra từ một trái tim đang rỉ máu và đang rất cần những trái tim ấm áp, yêu thương, cao cả của chúng ta sưởi ấm…Chính tôi đã được nghe những lời nói đó trong nước mắt của người bạn tôi và giờ đây tôi lại viết những lời đau khổ đó trong nước mắt của chính mình…Tôi không đủ can đảm để hỏi thời gian đó là bao nhiêu?...Vì tôi sợ khi nghe câu hỏi đó bạn tôi sẽ không bao giờ ngừng khóc được...Bạn thân ơi! Xin đừng khóc nữa! Hãy cười lên để đón những nhận những tấm lòng, những nụ cười, những niềm tin và hy vọng mà mọi người sẽ đem đến cho bạn! Mọi người ơi! Xin đừng khóc nữa! Hãy cười lên để tiếp thêm sức mạnh, để tiếp tục thắp sáng hơn nữa ngọn lửa niềm tin và hy vọng cho K.Và tôi ơi! Xin đừng khóc nữa!!!...
Xin liên hệ số máy 0912320615
Xin liên hệ số máy 0912320615
Tháng 11 tới đây, Kiện sẽ được tổ chức CardioStart International và Humanitarian Services for Children of Vietnam phối hợp với bệnh viện Việt Đức mổ tim miễn phí.
Có được kết quả này, đó là nhờ sự giúp đỡ rất lớn của anh Tuấn (ngoanhtuan) và các anh chị em diễn đàn ta cũng như diễn đàn chiasetinhthuon g.org
Như mọi người đã biết, chương trình giúp đỡ Kiện được bắt đầu tiến hành từ buổi gặp mặt ngày 07/06/2009 với sự chỉ đạo từ xa của chị Liên(listen2myheart) và anh Tuấn. Buổi gặp mặt đã đưa ra chương trình tương đối cụ thể với phương hướng rõ ràng
Mọi người đã làm tốt nhiệm vụ được giao theo đúng lộ trình sẵn
Bạn Hà (ĐH KHXH&NV) viết bài về Kiện, T đăng bài viết lên diễn đàn, đồng thời gửi email cho toàn bộ thành viên. Cùng lúc đó, anh Tuấn và chị Liên vận động hành lang và bạn bè quen biết để tìm cách ngắn nhất giúp đỡ cho Kiện và sớm đưa hoàn cảnh của Kiện lên báo.
anh Tuấn cụng tận dụng mối quen biết trên mạng, đưa hoàn cảnh của Kiện lên các diễn đàn mong nhận được nhiều sự giúp đỡ hơn.
Thời gian này, diễn đàn ta cũng bắt đầu nhận được những sự đóng góp ban đầu hỗ trợ cho Kiện, như anh Tiến ở Hà Nội, anh Duy Hà ở Đà Lạt,...
Ngay sau khi báo điện tử Dân Trí đăng bài về Kiện, các anh chị bên diễn đàn chiasetinhthuon g.org đã bắt tay vào cuộc, anh Mr_Ech và chị Sweetlity đã phối hợp với anh Tuấn để gửi thông tin hoàn cảnh của Kiện cho CardioStart International và Humanitarian Services for Children of Vietnam. Anh Tuấn không muốn đưa tin này lên diễn đàn mình, vì khả năng Kiện nhận được sự giúp đỡ là rất ít.
Nói như chị Sweetlily bên chiasetinhthuon g.org, Kiện đúng là đã được ông trời thương. Vào ngày 19/08, anh chị em bên chiasetinhthuon g.org báo tin, "tổ chức CardioStart International và Humanitarian Services for Children of Vietnam đã đồng ý mổ tim miễn phí cho Kiện, Chỉ còn đợi sự đồng ý của bệnh viện Việt Đức với tư cách là người giới thiệu"
Sau đó một ngày, anh Tuấn ( trong lúc đang đi theo Tour), đã điện cho Tài báo tin mừng, Bệnh viện Việt Đức đã đồng ý, và hai bên sẽ tổ chức mổ cho Kiện vào khoảng 11 hoặc 13 tháng 11 này.
Như vậy là chương trình giúp đỡ Kiện của diễn đàn ta đã thành công ngoại dự kiến. Thành công này là kết quả này là sự ủng hộ, đóng góp và giúp đỡ của tất cả mọi người diễn đàn ta và công sức rất lớn của anh chị bên diễn đàn chiasetinhthuon g.org
Qua diễn đàn, Kiện và gia đình nhờ Tài chuyển giùm lời cám ơn đến các anh chị và các bạn ở mọi miền tổ quốc vả cả ở nước ngoài đã hết lòng giúp đỡ kiện bằng cả vật chất và tinh thần, để Kiện thấy mình không đơn độc trong cuộc chiến chống lại bệnh tật, giúp Kiện giữ vứng tinh thần lạc quan đến hôm nay. Kiện biết rằng, ngoài những hoạt động, những việc làm của anh chị đã đăng lên diễn đàn ta, vẫn còn nhiều người âm thầm giúp đỡ Kiện mà không muốn cũng như chưa có dịp nhắc đến, Kiện hứa sẽ giữ gìn sức khỏe cho cuộc phẫu thuật sắp tới và sẽ sống tốt để không phụ lòng tốt của mọi người.
Tài cũng thay mặt diễn đàn chúc cho cuộc phẫu thuật sắp tới thành công tốt đẹp, để Kiện trở lại làm một người bình thường, và tốt nghiệp ra trường sẽ là một cán bộ công tác xã hội tốt, để đưa nhiều điều tốt lành đến cho những hoàn cảnh khó khăn khác.
---
P.S / Về số tiền diễn đàn ta đã quyên góp được để giúp đỡ Kiện, hiện tại anh Tuấn đang là người phụ trách.
Vì số tiền tương đối lớn, mà thành viên ở Yên Thành thì còn ít tuổi, trong khi các anh chị khác ở ngoài Hà Nội thì quá bận, nên anh Tuấn sẽ trực tiếp chuyển cho Kiện trong thời gian sớm nhất để
Kiện có chi phí để bồi dưỡng thuốc men cho cuộc phẫu thuật sắp đến gần.
Cũng xin nhắc lại là, số tiền theo số liệu đăng ký trên diễn đàn là 3.600.000vnđ và 200USD nhưng con số thực tế chuyển cho anh Tuấn ít hơn (vì một số anh chị đã chuyển trực tiếp cho Kiện, và một số do bận quá nên chưa chuyển khoản cho anh Tuấn được, số liệu cụ thể ngày mai anh Tuấn sẽ thống kê lại sau.
Trả Lời Với Trích Dẫn
Tháng 11 tới đây, Kiện sẽ được tổ chức CardioStart International và Humanitarian Services for Children of Vietnam phối hợp với bệnh viện Việt Đức mổ tim miễn phí.
Có được kết quả này, đó là nhờ sự giúp đỡ rất lớn của anh Tuấn (ngoanhtuan) và các anh chị em diễn đàn ta cũng như diễn đàn chiasetinhthuon g.org
Như mọi người đã biết, chương trình giúp đỡ Kiện được bắt đầu tiến hành từ buổi gặp mặt ngày 07/06/2009 với sự chỉ đạo từ xa của chị Liên(listen2myheart) và anh Tuấn. Buổi gặp mặt đã đưa ra chương trình tương đối cụ thể với phương hướng rõ ràng
Mọi người đã làm tốt nhiệm vụ được giao theo đúng lộ trình sẵn
Bạn Hà (ĐH KHXH&NV) viết bài về Kiện, T đăng bài viết lên diễn đàn, đồng thời gửi email cho toàn bộ thành viên. Cùng lúc đó, anh Tuấn và chị Liên vận động hành lang và bạn bè quen biết để tìm cách ngắn nhất giúp đỡ cho Kiện và sớm đưa hoàn cảnh của Kiện lên báo.
anh Tuấn cụng tận dụng mối quen biết trên mạng, đưa hoàn cảnh của Kiện lên các diễn đàn mong nhận được nhiều sự giúp đỡ hơn.
Thời gian này, diễn đàn ta cũng bắt đầu nhận được những sự đóng góp ban đầu hỗ trợ cho Kiện, như anh Tiến ở Hà Nội, anh Duy Hà ở Đà Lạt,...
Ngay sau khi báo điện tử Dân Trí đăng bài về Kiện, các anh chị bên diễn đàn chiasetinhthuon g.org đã bắt tay vào cuộc, anh Mr_Ech và chị Sweetlity đã phối hợp với anh Tuấn để gửi thông tin hoàn cảnh của Kiện cho CardioStart International và Humanitarian Services for Children of Vietnam. Anh Tuấn không muốn đưa tin này lên diễn đàn mình, vì khả năng Kiện nhận được sự giúp đỡ là rất ít.
Nói như chị Sweetlily bên chiasetinhthuon g.org, Kiện đúng là đã được ông trời thương. Vào ngày 19/08, anh chị em bên chiasetinhthuon g.org báo tin, "tổ chức CardioStart International và Humanitarian Services for Children of Vietnam đã đồng ý mổ tim miễn phí cho Kiện, Chỉ còn đợi sự đồng ý của bệnh viện Việt Đức với tư cách là người giới thiệu"
Sau đó một ngày, anh Tuấn ( trong lúc đang đi theo Tour), đã điện cho Tài báo tin mừng, Bệnh viện Việt Đức đã đồng ý, và hai bên sẽ tổ chức mổ cho Kiện vào khoảng 11 hoặc 13 tháng 11 này.
Như vậy là chương trình giúp đỡ Kiện của diễn đàn ta đã thành công ngoại dự kiến. Thành công này là kết quả này là sự ủng hộ, đóng góp và giúp đỡ của tất cả mọi người diễn đàn ta và công sức rất lớn của anh chị bên diễn đàn chiasetinhthuon g.org
Qua diễn đàn, Kiện và gia đình nhờ Tài chuyển giùm lời cám ơn đến các anh chị và các bạn ở mọi miền tổ quốc vả cả ở nước ngoài đã hết lòng giúp đỡ kiện bằng cả vật chất và tinh thần, để Kiện thấy mình không đơn độc trong cuộc chiến chống lại bệnh tật, giúp Kiện giữ vứng tinh thần lạc quan đến hôm nay. Kiện biết rằng, ngoài những hoạt động, những việc làm của anh chị đã đăng lên diễn đàn ta, vẫn còn nhiều người âm thầm giúp đỡ Kiện mà không muốn cũng như chưa có dịp nhắc đến, Kiện hứa sẽ giữ gìn sức khỏe cho cuộc phẫu thuật sắp tới và sẽ sống tốt để không phụ lòng tốt của mọi người.
Tài cũng thay mặt diễn đàn chúc cho cuộc phẫu thuật sắp tới thành công tốt đẹp, để Kiện trở lại làm một người bình thường, và tốt nghiệp ra trường sẽ là một cán bộ công tác xã hội tốt, để đưa nhiều điều tốt lành đến cho những hoàn cảnh khó khăn khác.
---
P.S / Về số tiền diễn đàn ta đã quyên góp được để giúp đỡ Kiện, hiện tại anh Tuấn đang là người phụ trách.
Vì số tiền tương đối lớn, mà thành viên ở Yên Thành thì còn ít tuổi, trong khi các anh chị khác ở ngoài Hà Nội thì quá bận, nên anh Tuấn sẽ trực tiếp chuyển cho Kiện trong thời gian sớm nhất để
Kiện có chi phí để bồi dưỡng thuốc men cho cuộc phẫu thuật sắp đến gần.
Cũng xin nhắc lại là, số tiền theo số liệu đăng ký trên diễn đàn là 3.600.000vnđ và 200USD nhưng con số thực tế chuyển cho anh Tuấn ít hơn (vì một số anh chị đã chuyển trực tiếp cho Kiện, và một số do bận quá nên chưa chuyển khoản cho anh Tuấn được, số liệu cụ thể ngày mai anh Tuấn sẽ thống kê lại sau.
Trả Lời Với Trích Dẫn
dù cuộc đời gặp nhiều gian khó
đừng nản lòng hãy cố găng vượt qua...